GIẢI TRÍ
Hành trình sinh viên Y Print
Sunday, 15 February 2009 17:33
There are no translations available.

Một bài thơ, một em gái gửi tặng như đã nói được phần nào cảm giác của chính bản thân mình trong những ngày mài đít quần trên giảng đường, chà áo blousse nơi giường bệnh.
Và bây giờ đây, đọc lại mà vẫn thấy kinh hoàng thở ấy

Sống trong NỘI , chết vùi trong NGOẠI
.
Những trái tim thấy DƯỢC
kinh hoàng .
Đêm VI SINH lệ nhỏ hai hàng .
Ngày GIẢI PHẪU chập chờn ám ảnh .
SINH LÝ thức triền miên đêm lạnh .
NHIỄM , SẢN , NHI nhụt chí anh hùng .
Thêm HÓA SINH điệp điệp trùng trùng .
Gục lên sách quên đời tuổi trẻ.

Theo Dr Red River

 
LỜI CÁM ƠN CẦN THIẾT Print
Sunday, 15 February 2009 17:25
There are no translations available.

Lời cám ơn cần thiết
Lời cám ơn cần thiết magnify

Sau khi ra trường, năm đầu tiên làm điều dưỡng, Georgann mỗi tuần trực trọn 5 đêm và đêm nào cũng quay như chóng chóng vì thường phải chăm sóc hơn một tá bệnh nhân. Cứ cách 2 giờ cô phải đến bên giường bệnh để kiểm tra tình trạng từng người, ghi chép cẩn thận vào các biểu bảng theo dõi, cho thuốc uống hay tiêm chích theo chỉ định của Bác sĩ, v.v.

nurse taking blood pressure image

Cô làm tròn bổn phận được giao nhưng lại cảm thấy công việc quá sức chịu đựng và dường như không thể đáp ứng hết mọi yêu cầu, đòi hỏi của tất cả mọi người bệnh với đủ tính khí khác nhau.
Thế rồi sau một ca trực đêm mệt nhoài, Georgann được bà điều dưỡng trưởng mời vào văn phòng để trao đổi riêng chút việc. Cô thấy lòng dâng lên một nỗi chán chường. Cô đã cố hết sức mình, luôn tận tụy với trách nhiệm, thế mà vẫn chưa đủ!

Miễn cưỡng, cô lê bước nặng trịch vào cái nơi mà cô không muốn ghé chân chút nào.

Bà điều dưỡng trưởng mời Georgann ngồi xuống rồi rút trong ngăn kéo ra một lá thư, bà hỏi:

" Cô còn nhớ bà nào tên là Dickinson ở phòng H723-B không ?"

Cái tên nghe xa xôi quá, chẳng hề gợi cho Georgann gương mặt nào cả. Làm sao nhớ nổi ai là ai trong số đông bệnh nhân cô đã chăm sóc sau ngần ấy đêm! Nhưng Dickinson là bà nào thì cũng chẳng quan trọng hơn sự việc cô đã bị khiếu nại. Cô lắc đầu, cảm nhận rất rõ một cục gì chặn ngang cổ mà không sao nuốt trôi xuống.

"Cô đọc thư này đi"

Đưa tay run run đón lấy tờ giấy từ tay bà điều dưỡng trưởng, Georgann tủi thân, cố nén khóc nhưng những dòng chữ cứ nhoè đi. Cô ráng trấn tĩnh để xem thiên hạ kể tội mình ra sao. Thư viết:

"Kính gửi bà điều dưỡng trưởng, vừa qua tôi là bệnh nhân nằm ở chỗ bà. Xin lỗi bà tôi không sao nhớ hết mọi cái tên nhưng có một cái tên cứ rõ nét trong tôi. Đó là cô điều dưỡng trực đêm đã săn sóc cho tôi. Tôi nhớ giọng nói dịu dàng của cô trong đêm khuya. Nhớ bàn tay mát rượi của cô đặt lên trên trán tôi khi đang nóng sốt, cứ cách hai giờ cô ấy lại chịu khó ghé tới bên giường để xem tôi có dễ chịu không, có cần được giúp đỡ gì không. Từ tận đáy lòng, tôi biết ơn cô gái ấy"

Lá thư ngắn ngủi của bà Dickinson đối với cô thực sự là món quà có ý nghĩa rất to tát vì chẳng những thêm sức cho cô, nó còn khiến cô tự tin về năng lực bản thân và cảm thấy nghề điều dưỡng không đến nỗi bạc bẽo. Chắc chắn ở đâu và bao giờ cũng có bệnh nhân mang lòng chân thành biết ơn y hệt bà Dickinson, chỉ có điều họ ít khi chịu nhín thời gian để viết đôi dòng cảm tạ.

Như thế, phải chăng họ đã để lỡ mất một cơ hội tạo được ảnh hưởng tốt đẹp cho rất nhiều người khác ?

Theo blog của Dr Red River

 
THIÊN SỨ HOA HỒNG Print
Sunday, 15 February 2009 17:16
There are no translations available.

Thiên sứ hoa hồng
Thiên sứ hoa hồng magnify

0 giờ, ngày 14 tháng 2,
Không gian im ắng bao trùm quanh căn phòng cấp cứu,nơi đấu tranh sinh tồn giữa cái sống và cái chết của những con người bệnh tật. Tiếng máy monitor theo dõi dấu hiệu sinh tồn vẫn đều đặn đếm từng nhịp tim khi chìm khi nổi.

Photo of provider with pregnant womanNgười thầy thuốc vẫn ngồi đó, bên cạnh 1 giường bệnh. Ông vẫn quan sát từng cử chỉ, từng thay đổi trên người bệnh mù vừa nhập viện, một cô gái trẻ trung, xinh xắn, đáng yêu. Nhưng cái vẻ mặt ông lại như đăm chiêu nhìn vào quãng không gian một cách thẫn thờ. Gương mặt đã xuất hiện những dấu hiệu mệt mỏi sau những phút căng thẳng cấp cứu những cas bệnh nặng trước đó, giờ lại tiếp tục theo dõi người bệnh trẻ tuổi này. Cô ấy đang hôn mê.

Từ xa, một dáng vẻ quen thuộc lại xuất hiện, cái bóng gầy gò được khoác bên ngoài bởi một bộ áo đen với cái mủ chùm qua đầu. Trên tay vẫn cái lưỡi hái sáng loáng, hắn bước đến mỗi lúc một gần, cái bước đi nặng nề nhưng đầy chắc chắn. Thần chết lại đến.

Thần chết bước vào căn phòng cấp cứu. Hắn đảo đôi mắt sáng quắc nhìn xung quanh gian phòng. Hắn nhìn lướt qua những người bệnh như muốn tìm kiếm cái gì đó. Phải, hắn tìm nạn nhân kế tiếp để mang đi. Hắn dừng mắt lại nơi người thầy thuốc đang ngồi. Cười lên khoái trá vì đã tìm ra vị trí cần tìm.

- Ta đến để rước người đây, ông thầy thuốc ạ, ông không thể mãi che chở những người bệnh của ông đâu.

- Nhưng cô ấy còn quá trẻ, cuộc đời vẫn còn dài phía trước. Đáng ra phải được sống thế mà sao ngươi lại nỡ bắt đi ?

Thần chết rít qua khẽ răng lởm chởm của hắn

- Đó là nhiệm vụ của ta, Ông thầy thuốc đáng kính. Mà nơi nào có sự sống thì nơi đó cũng có sự tồn tại của cái chết.

 

Người thầy thuốc đứng bật dậy, vẻ mặt căng thẳng, ông xua tay như muốn đuổi kẻ không mời lại đến, giọng nói vừa đủ nghe nhưng đầy sức lực.

- Không, ta sẽ không để ngươi lấy đi tuổi trẻ, sức sống của cô gái này. Ngươi hãy cút khỏi nơi này.

 

 

Đảo một vòng quanh giường bệnh và người thầy thuốc, thần chết cười ha hả, hắn cười như thể câu nói của người thầy thuốc chẳng có giá trị gì, hắn cười như thể hắn đang bắt được một thứ gì đó rất đáng giá.

 

- Mọi việc ông làm đều vô ích, đừng cố gắng níu kéo những gì không thể. Ta sẽ quay trở lại để đón người này và những kẻ khốn khổ khác, ….Kha kha kha

3 giờ,
Người thầy thuốc đã rất mệt mỏi, ông không thể làm gì hơn được nữa, tất cả những gì cần làm ông đã thực hiện nhưng vẫn không giúp được gì cho cô bệnh nhân trẻ tuổi. Ông thiếp đi.

 

Thần chết quay trở lại, vẫn lưỡi hái, vẫn những bước chân chậm chạp, vẫn nụ cười ranh mãnh. Hắn đặt tay lên vai người thầy thuốc. Cười những tràng cười sảng khoái. Hắn gằn giọng ra điều an ủi

- Ông đã ngăn cản ta, nhưng giờ thì không thể, ta đến bắt người, ông thầy thuốc, đôi khi ông cũng phải chấp nhận những điều không thể.

Mặc những ngăn cản, những lời thỉnh cầu của người thầy thuốc, lưỡi hái vẫn vung lên, thần chết chuẩn bị xuống tay. Bất chợt, hắn cảm thấy có cái gì rất lạ, một sức mạnh rất lớn đang đến dần từ phía sau lưng hắn. Thần chết quay phắt lại, hắn nhận ra sức mạnh ấy xuất phát từ đằng sau bức tường phòng cấp cứu. Sức mạnh đến từ một ánh mắt.

 

Bỏ lưỡi hái xuống, hắn phóng người về phía bức tường. Lướt xuyên qua bức tường chắc chắn, hắn nhận ra ánh mắt của một chàng trai, với vẻ mặt hốc hác nhưng đầy sức sống và niềm tin. Hắn ngạc nhiên về điều kì diệu đang tỏa ra khắp xung quanh chàng trai, một sức mạnh vô hình mà hắn không thể hiểu nổi. Hắn không sợ hãi nhưng trong lòng bất chợt cảm thấy là lạ, một cảm giác rất khó tả.

Hắn đã từng thấy rất nhiều ánh mắt, từ những ánh mắt ẩn chứa nỗi buồn tuyệt vọng của thân nhân nạn nhân mà hắn bắt đi đến những ánh mắt mừng vui khôn xiết của họ mỗi khi lưỡi hái của hắn thất bại trước đôi bàn tay vị thầy thuốc. Nhưng lần này lại khác, một ánh mắt kì lạ mà lần đầu tiên hắn thấy chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, một sức mạnh vô hình cùng với tình yêu chan chứa ẩn khuất tận sâu thẳm bên trong.

Hắn lướt nhẹ thân mình nặng nề xung quanh chàng trai đang chắp đôi tay trước ngực, đôi mắt độc ác của hắn vẫn không ngừng nhìn vào ánh sáng phát ra từ trái tim của chàng trai. Chợt hắn giật mình, dừng lại khi nghe tiếng réo gọi tên hắn. Một giọng nói cầu xin khẩn khoản rất khẽ nhưng đầy sự thuyết phục

Stock Photo of  interior man praying muslim bergwerff kneeling down by bed

 

- Xin thần chết đừng bắt mất người con yêu. Con sẵn sàng làm tất cả để người con yêu được sống, con cầu xin người.

Từ trước đến giờ hắn chưa từng bao giờ nghe được những điều như thế, chưa từng thấy ánh mắt khác lạ như thế. Tất cả tạo nên một sức mạnh vô hình. Hắn thở dài, lướt trở lại bên giường bệnh

- Ta không thể làm trái nhiệm vụ của mình, nhưng ta sẽ cho cô gái một nguyện ước sau cùng trừ sự sống

Nói rồi, hắn biến mất

7 giờ,
Phòng mổ với 2 chiếc bàn mổ được đặt song song với nhau cùng với ánh đèn phát ra từ chiếc kính hiển vi phẫu thuật và bộ dụng cụ vi phẫu đã sẵn sàng. Chàng trai cũng đã sẵn sàng.

 

Bằng đôi bàn tay khéo léo cùng với tàn lực còn lại, người thầy thuốc nhanh chóng thực hiện phẫu thuật. Vừa đi những mũi kim, đường khâu cuối cùng, đôi mắt ông cũng vừa rơi những giọt nước mắt. Ai bảo trái tim người thầy thuốc chai xạm trước nỗi đau của kẻ khác.

doctor.jpg

 

10 giờ,
Cô gái thoáng tỉnh giấc, cô rướng nhẹ đôi mắt để xua đi cảm giác đau rát xuất phát từ đó. Cô cảm thấy có điều gì đó khác thường trên đôi mắt của mình. Phải chăng ai đó đã làm gì trên đôi mắt không còn thấy ánh sáng từ bao nhiêu năm qua của cô. Mặc những cố gắng, cô vẫn không rướng mở được đôi mắt của mình vì chiếc băng đã che kín hoàn toàn. Cô mệt mỏi, buông lỏng toàn thân và hình dung lại quãng đời của mình, mường tượng lại những khuôn mặt của người thân qua xúc giác đôi bàn tay. Cô thiếp đi

Female patient lying in hospital bed photo

 

20 giờ,
Vẫn trong cơn mê, cô gái cảm thấy bàn tay cô đang bị một bàn tay thô ráp, xù xì, gân guốc, và lạnh lẽo nào đó nhấc lên. Bàn tay lạnh lẽo ấy đặt vào lòng bàn tay cô những vật gì đó mỏng, tròn và mềm mại tự như nhung, kèm với một nhánh cây. Phải, đấy là những cánh hoa và một cành hoa. Sau đó, cô lại thấy bàn tay mình được đặt trở lại, và bây giờ nó đang nằm trong lòng một bàn tay ấm áp quen thuộc.

 

 

23 giờ,
Vẫn bàn tay thô ráp, lạnh lẽo khi nãy đang tháo bỏ chiếc băng băng kín đôi mắt của cô. Cô cố nhướng mắt vừa để mở to đôi mắt của mình vừa để xua đi cảm giác cộm đau của vết thương. Bất chấp những nỗ lực, đôi mắt cô vẫn nhắm kín

IV and female patient lying in hospital bed photo

 

 

24 giờ,
Cô bừng tỉnh giấc, cảm giác đau đớn khi nãy từ đôi mắt dường như đã biến mất thay vào đó là một cảm giác dễ chịu, thoải mái hơn. Mở mắt ra, cô giật mình vì cô thấy như có một phép mầu nhiệm nào đó đến với đôi mắt cô, ánh sáng đã đến bên cô.

 

Nghiêng đầu nhìn về phía bàn tay của mình, cô thấy nó đang nằm trong lòng một bàn tay quen thuộc, và những cánh hoa hồng và một cành hoa hồng đặt gọn gàng ngay ngắn trong lòng bàn tay cô. Cô ngước mắt lên nhìn người chủ nhân của bàn tay ấm áp đã truyền hơi ấm, niềm tin và tình yêu đến mình. Cô đã thấy chàng trai. Mỉm cười thỏa nguyện, cô bước đi.
Cám ơn thiên sứ hoa hồng

Theo Blog của Dr Red River (http://blog.360.yahoo.com/blog-DrRedRiver)

 
Y1-NHỚ VIỆN GIẢI PHẪU Print
Sunday, 15 February 2009 17:06
There are no translations available.

Kỉ niệm trường Y: Y1 - Nhớ viện Giải Phẫu
® 12.04.2007 18:22 | 1255 hits ®

Xem hình
 
Chắc chỉ có sinh viên Y năm nhất mới hiểu cái cảm giác “sướng” khi đi học Giải Phẫu. Vào đại học rồi nhé, trong lúc bạn bè phổ thông dù ở bất cứ trường nào vẫn quẩn quanh với mấy môn cơ bản Toán Lý Hoá, thì ngày từ kì một, dân Y đã được làm quen với môn cơ sở đầu tiên, Giải Phẫu. Tự dưng thấy mình “oai” hơn hẳn, thấy “đúng là sinh viên Y có khác”. Bạn bè hỏi “Học Y vui không, đã được đi mổ chưa?” – Đáp “Mổ suốt rồi”, mặc dù hoàn toàn không phân biệt được phòng mổ Ngoại khoa với phòng phẫu tích xác. Bạn bè lại hỏi (trời ạ cái lũ bạn phổ thông, lâu lâu không gặp nhau là quanh đi quẩn lại toàn những câu hỏi của lần gặp trước) “Đã được vào nhà xác chưa?” – “Nhiều lần lắm rồi” – “Eo ôi sợ thế!” – “Sợ quái gì!”. Một chút “vênh mặt”, hay là những cảm xúc tự hào nghề nghiệp đầu tiên?

Nhắc lại cái chuyện “eo ôi sợ thế” này mới nhớ, mấy bác khoá trên chúa là hay doạ các em năm nhất, dù có thể chỉ vô tình. Hồi đầu năm Y1, một chị bác sĩ (khoá 92-98 thì phải, lão làng rồi) kể: “Mấy hôm đầu học trên xác người, chị không thể ăn được cơm, nhìn miếng thịt là lại liên tưởng đến…” làm tôi cũng run. Về sau mới rõ (ai học Y hẳn là biết), mấy cái xác vô cơ hoá 90% cũng không khác mô hình là mấy. Câu chuyện của bà chị quí hoá được tôi thay đổi chủ ngữ, sửa sang chút đỉnh, đưa vào “giai thoại” để … truyền tụng cho Y bé và sinh viên trường khác nghe. Xin bạn đừng cười, đây chỉ là một trong rất nhiều trò đùa của sinh viên Y mà thôi (giá như tôi có thể viết tất cả những "trò đùa nghề nghiệp" ấy ra đây)






Tôi yêu vẻ đẹp tĩnh lặng của viện Giải phẫu. Đó là một toà nhà ba tầng giản dị nằm đối diện vườn hoa Pasteur. Theo tôi, góc phố này thuộc loại đẹp nhất nhì Hà Nội (chắc chỉ sau góc phố Lý Thường Kiệt – Lê Thánh Tông với toà nhà Đại học Quốc gia; quả thật, người Pháp đã để lại cho chúng ta nhiều thứ hoàn toàn xứng đáng gọi là “di sản”). Khác với viện Vệ sinh Dịch tễ bề thế đầu đường Yersin, viện Giải phẫu thu mình lại dưới những tán cây xanh, cửa chính cửa sổ lúc nào cũng đóng im ỉm. Cái bề ngoài “kín cổng cao tường” ấy gợi tôi nhớ tới nhà tu kín một thời sát cạnh bệnh viện Saint Paul. Viện khá rộng, bên trong mang đậm nét kiến trúc Pháp. Các khối nhà nắm tay nhau quây quanh một khoảng sân lát gạch đỏ, trồng mấy cây hoa đại. Khoảnh sân nhỏ nằm lọt thỏm giữa bốn bức tường u uẩn, chẳng hiểu có ai chăm sóc không mà lúc nào cũng thật sạch sẽ và nền nã. Ngồi trong phòng học mở cửa thông ra sân thì dù là đông hay hè đều thấy mát mẻ, dễ chịu. Những buổi trưa vắng người, viện mang dáng vẻ lặng lẽ uy nghiêm của một nhà thờ xứ đạo. Tôi nghĩ dù bên ngoài có bận rộn tấp nập đến mấy (giả dụ như phố Hàng Ngang), thì viện Giải phẫu vẫn là một thế giới khác, cái sân trong viện vẫn luôn yên ắng và thanh bình như thế. Hay đã từng có vài bà ma-xơ âm thầm tu kín ở đây cũng nên.

Chỉ có một thứ phá vỡ sự thanh bình của viện Giải phẫu, đó là lũ sinh viên ồn ã và nghịch ngợm. Sáng sáng, khi mấy cụ đánh cầu lông vừa về và mấy chú đá bóng dưới lòng đường cũng chấm dứt việc vi phạm giao thông, thì cái cổng bé xíu bên hông viện Giải phẫu lại mở ra, đón 40-50 sinh viên Y1 vào học. 40 sinh viên này sẽ được chia vào hai căn phòng rộng rãi treo đầy tranh ảnh giải phẫu, có 60 phút ngồi thoải mái học lý thuyết, trước khi chen chúc nhau quanh hai chiếc bàn dài trong phòng phẫu tích. Thật lạ là trường Y, dù tuyển sinh không đông (khóa tôi chỉ có gần 500, so với 3500 của trường Bách Khoa), nhưng cái sự phải chen chúc vẫn trở thành một thói quen từ những ngày học Giải phẫu đầu tiên đến những buổi giảng lâm sàng cuối cùng. Y1: chen nhau xem thầy giáo phẫu tích xác; Y2 chen nhau xem cô giáo thực hành điều dưỡng; Y3 chen nhau quanh kính hiển vi soi Plasmodium; sau đi lâm sàng thì lại càng chen mạnh, chen nhau hỏi bệnh bệnh nhân, chen nhau nghe rale phổi, chen nhau nghe giảng, vv và vv. Nghĩ cũng buồn cười, nhưng thôi đã là “triệu chứng kinh điển” thì nên ghi nhớ hơn là thắc mắc băn khoăn.

Học thực tập Giải phẫu “chen chúc” kiểu này rất vất vả. Tổ tôi vì đông quá nên có hôm chen nhau mạnh đến mức đè cả lên bàn phẫu tích xác. Mặt bàn rơi xuống bể formon làm cái thứ hoá chất chẳng mấy thân thiện ấy bắn văng tung toé. Vài sinh viên bị bắn formon vào mắt, phải đi khám tức thì. Thôi thì đều do “ham học” chứ biết trách ai. Chuyện này các khoá dưới chắc là đã nghe kể.

Một lần, bọn tôi đã hỏi thày Quýnh (trưởng bộ môn) tại sao viện không lấy thêm xác cho sinh viên học. Thày nói, lý do lớn nhất là thiếu xác hiến. Trong Nam thì khác, thủ tục hiến xác rất đơn giản và thuận tiện, hàng năm còn có cả ngày lễ hiến xác (lễ Tri Ân). Nghĩ nhiều, thấy cái gì miền Nam cũng đi nhanh hơn miền Bắc một bước.

Học lý thuyết hồi đó nhớ nhất thầy Hưng và thầy Huy. Thấy Hưng vẽ rất đẹp. Buổi học đầu tiên trên giảng đường, bài “Các cơ chi trên”, thày dùng phấn đỏ để vẽ cơ và động mạch, phấn xanh vẽ tĩnh mạch, phấn vàng vẽ thần kinh. Không cần giáo án, giảng tới đâu vẽ tới đó, sau hai tiết đã được mấy hình minh hoạ không thua hình vẽ của Netter trong Atlas Giải phẫu là mấy. Tiết sau, giảng lớp khác, thầy xoá đi, vẽ lại từ đầu chứ ít khi dùng hình vẽ sẵn. Tôi cố tập theo thày, thấy mình vẽ xương trụ dài hơn xương cánh tay, vẽ “trám khoeo” trông giống hình vuông, xù xì và mất cân đối kinh khủng. Nhưng đây quả cách học Giải phẫu tốt, dễ nhớ. Thường thì đến lúc kết thúc môn học mới nhận ra mình “biết cách học”. Giá mà được trở lại ngày xưa!

Thầy Huy rất cao, hút thuốc nhiều, dạy chương sọ não, cũng là chuyên gia giảng bằng hình vẽ. Thày rất thuộc mặt học trò, gặp nhau ở trường hay dừng lại bắt tay chào hỏi. Bây giờ thầy Huy chắc vẫn dạy, không biết thày Hưng còn đứng lớp không.





Một kỉ niệm riêng không thể nào quên của năm Y1 là những tối học thêm Giải phẫu với thày Vị. Nhiều sinh viên Y có thể không biết thày, vì thày chỉ là kĩ thuật viên, không giảng lý thuyết bao giờ. Hồi đó tổ quá đông nên mỗi tuần hai tối tôi và hai đứa bạn lại lên viện nhờ thày chỉ thêm (thày vốn là bạn cũ của mẹ tôi từ thuở “hàn vi”). Hình như ban đêm người ta tăng nồng độ formon trong bể ngâm xác, chúi mũi phẫu tích một lúc là hai mắt đã cay xè. Nhưng học tối thì tha hồ mày mò, đỡ phải chịu cảnh “bon chen”, tự thấy ít người may mắn như mình. Thày Vị không chỉ giúp sinh viên, mà cả nội trú, cao học chuyên ngành Ngoại nên rất nhiều kinh nghiệm sư phạm. Thày có lắm mẹo hay để ghi nhớ những kiến thức “học mãi không vào nổi”, bọn tôi đều tấm tắc công nhận là “tuyệt chiêu”. Thày vui, cười rung cả chòm râu cằm lơ thơ. Trước kì thi thực tập, ba đứa lọ mọ mượn được thày cái sọ người trong một tối, thoả chí nghiên cứu mấy cái khe, rãnh, lỗ.

Bây giờ thày Vị không còn nữa. Thày bị ung thư gan, mất tháng 9 năm ngoái. Cả cuộc đời thày gắn bó với viện Giải phẫu, sáng dậy mở cổng, kéo xác lên cho formon bay hơi bớt, phẫu tích trước những vùng sinh viên sẽ học, cuối buổi cặm cụi sửa sang lại “bãi chiến trường” đã bị lũ Y1 đào bới tan hoang. Thày sống một mình trên Hà Nội, vợ con và gia đình vẫn ở dưới quê. Gần hai chục năm, thày âm thầm làm công việc ít được biết đến của mình. Những kĩ thuật viên trường Y ai cũng âm thầm và nhiệt tình như thế. Ai cũng là những người thày thực sự.

megacolon  (www.ykhoavn.net)


Megacolon giờ đã là bs Nội trú Tim mạch năm thứ 2 

 
BẠN ĐÃ TRỞ THÀNH THẦY THUỐC NHƯ THẾ NÀO Print
Sunday, 15 February 2009 17:03
There are no translations available.

Bạn đã trở thành người thầy thuốc như thế nào ?
® 10.01.2007 23:41 | 953 hits ®

Xem hình
Ảnh minh họa
Đọc những bài viết của các anh chị,có cái khen, cái chê nghề Y, em cũng muốn góp một chút tâm sự của mình vô đó...
Hồi còn đi hoc phổ thông em thần tượng đủ người, nào là Celine Dion, J.Klinmann, nhân vật hoạt hình Peter Pan....Nhưng có lẽ người em mến mộ nhiều nhất, lâu nhất chính là người cậu bà con xa của em-một bác sỹ.Em còn nhớ rất rõ giọng nói của thần tượng em mổi lần đến khám bệnh cho trưòng tiểu học của em rất ấm áp,dịu dàng:"Con đau ở đâu vậy? Con há miệng ra nào... con thích ăn kẹo lắm phải không..." Lớn lên, chẵng bao giờ em quên giọng nói ân cần ấy, và càng tiếp xúc với cậu em càng ao ước sau này lớn lên sẽ trở thành bs và tìm thấy ai đó cũng có nụ cười ấm áp như vậy, ánh mắt dịu dàng như vậy để yêu thương...

Rồi em cũng được toại nguyện một trong hai ước mơ ấy,em trở thành một bác sỹ. Thú thật là hồi mới bước vào năm 1, mấy anh chị đi trước ai cũng bảo sao em dại thế, em có biết đây là nơi chôn vùi tuổi xuân không...Rồi nhìn cái bảng chương trình học dài như một tờ sớ với những cái tên khó nuốt, em đâm sợ.Cũng có nhiều lúc em nao núng, em không tin vào bản thân mình, nghi ngờ sự lựa chọn của mình.Nhưng, chính những người thầy tận tâm với bệnh nhân, những người bạn thường xuyên rỗng túi nhưng lòng lúc nào cũng đầy tình yêu với ngành Y đã giúp em tiếp tục đi tiếp 6 năm gian khổ nà không hối tiếc thêm một chút nào nữa.( đối với cái đứa không được thông minh lắm như em thì đó quả thật là "con đường đau khổ").Người thầy để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất không phải là vị giáo sư khả kính với đôi kính dày cộp sáng nào cũng dò bài em và các bạn đến chết khiếp trong phòng giao ban, cũng không phải là người thầy "đẹp trai phong độ" ( lời bọn con gái trong trường em ) mới đi học ở nước ngoài về, nói tiếng Pháp như gió, toàn hỏi sv " do you understand?"...Đó chỉ là một bác sỹ làm bệnh phòng, buổi sáng đi thăm bệnh một cách lặng lẽ , đó là người luôn hỏi bệnh nhân với câu đầu tiên là "tối qua bác ngủ có ngon không bác?", đó là người ngăn không cho em đặt ống nghe lên bệnh nhân với lý do:" cô ấy mệt rồi em à, để khi khác khám nhé em",đó cũng là người âm thầm đưa 200 nghìn( khoãng gần 1/2 lương của anh ấy lúc đó) cho bệnh nhân qua cô y tá mà không cho bệnh nhân biết mình là ai cả... Mọi người trong lớp em thường bàn tán vì không hiểu tại sao có một chị Y6 rất đẹp lại yêu thầm anh ấy,một bs chẵng đẹp trai hay giàu có chút nào, nhưng em thì hiểu...
Em không đồng ý hoàn toàn với những ai hay kêu gào rằng nghề Y là nghề khổ cực nhất.Em cũng không tán thành việc người ta gọi em và những người bs khác em quen biết là những người lạnh lùng, vô lương tâm, chỉ biết đến tiền.Em cũng không phản đối nếu sáng nào đó mới thức giấc đã phải đọc một bài báo nói về vị bs không có đạo đức...Nghề nào cũng có cái khó khăn, cái thuận lợi, với suy nghĩ của riêng em thì điều quan trọng là người ta chọn đúng nghề phù hợp với mình, làm được những điều mình mơ ước từ nhỏ chứ không phải chọn chúng vì chúng sẽ đem đến cho người ta nhiều lợi nhuận, tiếng tăm trong khi người ta chẵng có chút tình cảm gì với nó.Em không cho rằng nghề Y cực khổ nhất vì làm sao cực khổ bằng chú công an suốt ngày phải chiến đấu với tội phạm, làm sao cực bằng bác nông dân suốt ngày cắm mặt ngoài đồng mà chưa chắc đã có đủ cơm ăn ngày 3 bữa...Em cũng chẳng nói nó là nghề sung sướng vì chính em mới đêm qua thôi đã thức nguyên một đêm với bình Oxy, với máy đo huyết áp, với những tiếng rên rỉ của bệnh nhân cũng như những lời phàn nàn cáu gắt của người nhà "vì sao bệnh mẹ tôi, con tôi... lâu hết như thế!!!"Em cũng biết trong những người đồng nghiệp của mình, có người coi bệnh nhân như là cái máy ATM nhưng còn có rất nhiều người vẫn giữ chữ TÂM nguyên vẹn trong lòng mình dù cho cuộc sống đầy rẫy cám dỗ.Đã nhiều lần em cáu gắt tức giận khi nghe ai đó xì xào rằng "bs gì mà quan liêu, vô trách nhiệm,nhẫn tâm, dốt nát..." nhưng rồi em tự xét mình lại xem mình có bao nhiêu phần trong cái bản án mà người ta kết cho nghề mình như vậy. Cũng may là em chỉ mới ở mức án một bác sỹ dốt nát thôi chứ chưa phải dến mức nhẫn tâm, vô trách nhiệm.Và cũng may hơn là em còn có những người bạn, người đồng nghiệp luôn nhắc nhở em làm đúng bổn phận của mình và động viên em những lúc nãn chí...


...Bệnh nhân mà em nhớ nhất là bệnh nhân đầu tiên chết trong phiên trực của em,chết vì nhồi máu cơ tim, chết mà em không kịp trở tay.Điều ám ảnh em không phải là miếng kính vỡ trong tay người chồng đang xăm xăm đi tìm bs trực mà là đôi mắt vô hồn mở trừng trừng của bệnh nhân.Em nhớ em đã trốn trong góc phòng thay đồ, tim như ngừng đập khi nghe người ta gọi tên bs với giọng đầy phẫn nộ, nếu người ta tìm thấy em lúc đó, có lẽ em sẽ chết vì sợ hãi trước khi người ta đụng tới mình.Em là một đứa con gái hèn nhát,em biết vậy.Rồi sau đó, em nghỉ làm một tuần để chạy trốn về quê nội, cũng là nơi em đã trãi qua 6 năm trường Y,tìm đến vòng tay của những người bạn,những người mà em nghĩ là hiểu rõ tình cảnh của em lúc bấy giờ nhất.
Bạn em bảo: Mày không làm gì sai, sai là mày đã trực trúng phiên đó chứ không phải người khác.Đứa khác cười cười: Cas đầu tiên à! Chỗ tao một đêm đi mấy em mà có sao đâu...Còn người em yêu quý nhất thì lại nói: Nếu em không đủ dũng khí thì em đừng tiếp tục, đổi nghề khác đi...Lúc đó em đã cảm thấy bạn em thật là tàn nhẫn, em cần một lời an ủi kiểu khác, kiểu như người ta sẽ ôm mình vào lòng rồi thầm thì:Em đừng sợ, có anh ở đây...Nhưng em cũng chẵng thể trách người ta được vì sự thật là như vậy.Nếu em không có đủ dũng khí, em không đủ sức chịu đựng những điều ấy,em đừng bước tiếp nữa.(Em phải thú nhận một điều:người bạn của em là một người lạnh lùng nhưng anh ấy rất tận tâm với nghề, anh ấy yêu con dao mổ hơn người yêu của mình và việc anh ấy dành quá nhiều thời gian cho công việc đã khiến em ghen tỵ đến nổi không muốn tiếp tục mối quan hệ với anh ấy nữa).Cũng may là sau đó, việc từ bỏ nghề nghiệp của em không thành vì nhiều người đã động viên và em tự thấy mình không có sự lựa chọn nào khác ngoài sự lựa chọn từ bé của mình.Phải mất hai tháng để em có lại giấc ngủ bình thuờng như trưóc và hơn một năm để ngủ riêng trở lại ở phòng bs.Bây giờ,mổi lần bước ngang phòng số 4, em như thấy đôi mắt của bệnh nhân đó đang nhìn em một cách oán trách...

Đọc đến đây chắc những anh chị đồng nghiệp sẽ chê trách em, người ngoài ngành thì cười thầm trong bụng.Nhưng nếu có một cô bs nào đó,đang tuổi đôi mươi, đã phải nhiều lần khóc trong đêm trực vì sợ hãi, vì thấy mình là cô học trò tệ nhất trong thế giới Y học vừa rộng lớn, vừa đầy rẫy những điều bất ngờ...sẽ hiểu...

Sunny (www.ykhoavn.net) 

 
<< Start < Prev 1 2 Next > End >>

Page 1 of 2